[Sư phụ, đứng lại] Chương 51


         Tư Thất Thất ở trong trò chơi lần nữa kết hôn, liền làm đơn giản so với lần đầu tiên rất nhiều. Trên kênh thế giới liên tục xoát ra thông báo hôn lễ của nàng và Giản Sâm, lúc này mọi người mới biết hoa khôi âm thầm tái hôn.

 

          Lâu Đồng Đồng nhìn thông báo hệ thống tự động phát ra, chỉ cười cười, chúc mừng vài câu. Nàng biết Chúc Cửu mua tài khoản Giản Sâm, muốn theo Chu Tư Thất cùng nhau chơi võng du. Trải qua một thời gian tìm hiểu, Chúc Cửu chơi cũng lên tay, lập tức cầu hôn cùng Chu Tư Thất.

 

          ID có thể luôn tồn tại, nhưng ngoạn gia đằng sau nó có lẽ cũng đã đổi vài lần. Đôi khi ở Giang Nam trấn nhỏ gặp Giản Sâm cùng Tư Thất Thất, Lục Đồng sẽ chào hỏi bọn họ, lẫn nhau phát ra một cái nét mặt biểu cảm đã thấy, sau đó xoay người rời khỏi. Lục Đồng cách mãn cấp không còn xa, nhưng nếu Dịch Thủy Thanh Hàn không online, Lâu Đồng Đồng đăng nhập trò chơi cũng không biết làm gì, liền đem tài khoản treo máy, đi làm chuyện khác.

 

*                        *

*

 

          “Đồng Đồng, giúp chị xem, thế nào?” Trầm Nhất Nhất mặc áo cưới, hỏi Lâu Đồng Đồng.

 

          Lâu Thượng chuẩn bị cùng Trầm Nhất Nhất kết hôn, ngày tổ chức hôn lễ cũng đã chọn xong.

 

          Lâu Đồng Đồng ngắm nghía, khen ngợi: “Rất đẹp nha, chị dâu dáng người thật chuẩn, mặc cái gì cũng thấy đẹp mắt!”

 

          Trầm Nhất Nhất xoay vài vòng, cười nói: “Nếu không Đồng Đồng cũng chọn một cái đi, nói không chừng em cũng sắp kết hôn rồi.”

 

          Thợ tạo mẫu bên cạnh cười híp mắt bắt đầu kích động Lâu Đồng Đồng chọn áo cưới, nàng dứt khoát phẩy tay, nói: “Em không thể nhanh như vậy, em còn chưa nghĩ tới kết hôn sớm thế, tối thiểu cũng phải chờ tới 26, 27 tuổi.”

 

          Trầm Nhất Nhất nheo mắt nói: “Vậy thì quá muộn rồi, Văn Hàn nhất định không đợi.”

 

          Thợ tạo mẫu kích động Lâu Đồng Đồng chọn áo cưới càng thêm nhiệt liệt, “Đúng a đúng a, muội muội hãy cùng chị dâu cùng nhau chọn áo cưới, đợi đem người yêu kêu đến xem, nói không chừng hắn thấy ngươi mặc áo cưới xinh đẹp như vậy, lập tức cầu hôn đi.”

 

          Lâu Đồng Đồng 囧, Văn Hàn đại khái là không thể nào cùng nàng cầu hôn. Đã sớm kêu nàng là “Lão bà”, hơn nữa hắn gần đây tà ác trên giường đã sớm dụ dụ dỗ dỗ nàng gọi mình là lão công. Vốn là nha, chẳng qua là phu thê trong trò chơi, Lâu Đồng Đồng cảm giác mình vẫn là tiểu cô nương trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp, gọi hắn “Lão công”, thành ra mình đột nhiên già rồi. Nàng không muốn kêu, bất quá trên thực tế nàng bị hắn bức bách gọi “Lão công” vô số lần. Nếu Lâu Đồng Đồng bất mãn nói với hắn: “Anh vẫn chưa cầu hôn em.” Có thể hắn chỉ nhàn nhạt phun ra một câu: “Cũng là lão phu lão thê, còn cầu với hôn cái gì =.=.”

 

          Trầm Nhất Nhất thấy nàng ngẩn người, cầm một áo cưới bên cạnh, đem nàng đẩy hướng  phòng thử áo, nói: “Em  cũng đi thử một cái đi, cho chị nhìn xem cái nào đẹp hơn.”

 

          Lâu Đồng Đồng cúi đầu nhìn áo cưới trong tay, do dự trong chốc lát, vào phòng thử áo.

 

          Nàng thay xong áo cưới rồi đi ra, Trầm Nhất Nhất lôi kéo nàng tới trước gương, cười nói: “Không tệ, so với rất nhiều nữ minh tinh mặc áo cưới còn đẹp hơn nhiều, để chị đi lấy điện thoại di động giúp em chụp một tấm.”

 

          Mặc áo cưới vào người, thì ra có cảm giác sắp phải gả ra ngoài, Lâu Đồng Đồng xoay người muốn nhanh chóng trở lại phòng thử áo thay, Trầm Nhất Nhất đã lấy điện thoại di động, kéo nàng ra trước gương.

 

          Trầm Nhất Nhất nói: “Chị gởi cho Văn Hàn xem.”

 

          Lâu Đồng Đồng ngăn cản: “Nhất Nhất tỷ, đừng mà, có cơ hội chính em sẽ mặc cho hắn thấy.”

 

          Trầm Nhất Nhất gật đầu: “Ha ha, thì ra là vậy.”

 

          Trầm Nhất Nhất vừa mới chọn xong áo cưới, Lâu Thượng liền lái xe tới đón người, Lâu Đồng Đồng muốn một mình đi phụ cận dạo một chút, không theo bọn họ cùng nhau trở về.

 

          Nhớ tới cái chén uống nước Văn Hàn không cẩn thận bị vỡ, nàng vào siêu thị mua một cái. Trên kệ có một cặp chén nhìn rất vừa mắt, nàng gọi nhân viên lấy xuống ngắm. Trước kia mua đồ đều là mua cho một người, bây giờ lại có thói quen mua một cặp. Nhớ hồi hay cùng Tiểu Vũ đi dạo phố, nàng rất ít khi chú ý y phục của nam nhân, bây giờ không giống với lúc trước, nàng thấy cái nào đẹp, sẽ ngắm thêm vài lần, nếu cảm thấy thích hợp Văn Hàn, liền mua trở về. Dù sao hắn chưa bao giờ ghét nhiều y phục, chỉ ghét y phục không đẹp mà thôi.

 

          Tùy tiện đi dạo trong chốc lát, Lâu Đồng Đồng gọi taxi trở về nhà trọ.

 

          Dùng chìa khóa mở cửa, Lâu Đồng Đồng còn chưa đi vào mấy bước, liền ngây ngẩn cả người, thấy mẹ của Văn Hàn đang ngồi ở phòng khách xem ti vi.

 

          Trong ti vi hình như đang phát phim thần tượng, Lâu Đồng Đồng có thể nghe thấy nữ chính cười lanh lảnh. Thoáng suy nghĩ một chút, Lâu Đồng Đồng dứt khoát tiến vào.

 

          “Bác gái.” Lâu Đồng Đồng cười cười, cầm đồ trong tay cất kỹ.

 

          Mẹ Văn Hàn gọi là Đàm Lan Chi, lần trước Lâu Đồng Đồng đã ghé thăm nhà họ một lần, Đàm Lan Chi nữ sĩ bình thường yêu thích nhất chính là xem phim thần tượng, trong TV lúc này đang trình diễn cuộc tình tay ba vô cùng 囧 囧, Đàm Lan Chi nữ sĩ cả người vẫn chìm đắm ở tình tiết trong phim, không thể tự kềm chế, nét mặt cũng có chút 囧 囧.

 

          Lâu Đồng Đồng trong lòng thấp thỏm, nàng rất ít cùng trưởng bối chung đụng, cũng không biết làm sao có thể để trưởng bối vui vẻ. Bây giờ bác gái không đáp lại câu chào của nàng, không biết có phải không hài lòng về nàng hay không.

 

          Đàm Lan Chi nhìn ti vi thở dài, cuộc tình tay ba cái gì, thật là 囧 囧.

 

          Lâu Đồng Đồng nhìn ti vi, mở miệng lần nữa: “Bác gái, bác tới lâu chưa? Con lại không hay, sớm biết như thế sẽ trở về sớm.”

 

          Đàm Lan Chi tựa hồ mới chú ý tới nàng, nói: “Không có chuyện gì, tới đây cùng xem, con ở đây đã quen chưa?”

 

          Lâu Đồng Đồng cả người đều có chút mộng, lời của bác gái tựa hồ có một tầng ý tứ khác? Trước kia cha mẹ Văn Hàn cũng không có ý phản đối mãnh liệt bọn họ sống chung một chỗ, bác gái đối với nàng cũng coi như nhiệt tình, là bởi vì khi đó cùng Văn Hàn yêu đương, bây giờ đại khái đã quan hệ đến chuyện kết hôn sao?

 

          “Vâng, quen ạ.” Lâu Đồng Đồng không dám nhiều lời, lúng ta lúng túng trả lời.

 

          “Được rồi, Đồng Đồng bây giờ cũng sắp tốt nghiệp phải không?”

 

          Lâu Đồng Đồng gật đầu, nói: “Bây giờ cháu năm thứ tư, còn có một học kỳ sẽ tốt nghiệp.”

 

          Ti vi lại chiếu tiếp, Đàm Lan Chi đột nhiên lại không nói, làm cho Lâu Đồng Đồng càng thêm thấp thỏm bất an.

 

          “Ai, trẻ tuổi thật tốt, bất quá người trẻ tuổi bây giờ cũng rất lỗ mãng.” Đàm Lan Chi nhìn TV cảm thán.

 

          Lâu Đồng Đồng cũng muốn khóc, đây là nói bọn họ ở chung quá lỗ mãng sao? Bất quá trước đây không phải mẹ đã nói, bác gái hỏi có muốn cho bọn họ đính hôn trước không hay sao, về sau chuyện này cũng không đề cập tới nữa, bây giờ bác gái đối với nàng không hài lòng?

 

          Từ trước đến giờ quan hệ mẹ chồng nàng dâu cực kỳ trọng yếu, có thể Lâu Đồng Đồng từ nhỏ cũng rất ít nhìn thấy cha mẹ, bình thường ít cùng trưởng bối tiếp xúc, nàng cùng Văn Hàn chung một chỗ, cũng không nghĩ tới muốn lấy lòng mẹ chồng tương lai gì đó.

 

          Lâu Đồng Đồng cúi đầu không nói lời nào, Đàm Lan Chi nói: “Di, tiểu Hàn đi mua có một ít đồ lâu mà như vậy, ti vi cũng đã chiếu xong.” Vừa dứt lời, tập phim truyền hình cũng vừa kết thúc, Đàm Lan Chi nhìn về phía Lâu Đồng Đồng, đứa con dâu này càng nhìn càng hài lòng, liền lôi kéo Lâu Đồng Đồng loạn thất bát tao nói một số việc nhà. Lâu Đồng Đồng vẫn nhớ tới vẻ mặt 囧 囧 của bác gái mới vừa rồi, cảm thấy Đàm Lan Chi nữ sĩ nhất định là đang muốn uyển chuyển biểu đạt một thứ gì đó, tỷ như muốn Văn Hàn nhà bọn họ cưới một minh tinh, nói không chừng tổ huấn nhà bọn họ là như thế, muốn cải thiện đời sau.

 

          Kỳ thực Lâu Đồng Đồng nghĩ những thứ này, thật sự là có chút lan man, vừa rồi Đàm Lan Chi thuần túy chỉ là đắm chìm trong cuộc tình tay ba mà không thể tự kềm chế.

 

          Đàm Lan Chi cùng Lâu Đồng Đồng hàn huyên trong chốc lát, nhìn lên đang lúc cảm thấy không còn sớm, nói: “Mới ngồi một lát, liền đã trễ thế này, ta phải trở về, không thể chờ tiểu Hàn được nữa, có rãnh rỗi cùng nhau trở về bên nhà ăn cơm, hắn kể từ khi ra ở riêng ta cũng rất hiếm thấy hắn.”

 

          Lâu Đồng Đồng chỉ cười cười, gật đầu.

 

          Vừa tiễn bác gái, nàng tâm tình phức tạp ngồi ngẩn người suy nghĩ thật lâu, Văn Hàn đúng là rất ít mang nàng về nhà. Kỳ thực cũng có thể nói thế này, yêu đương nha, trưởng bối sẽ không trông nom, về phần kết hôn, nhất định phải nhúng tay.

 

          Bá mẫu đại khái không thích nàng.

 

          Lâu Đồng Đồng càng nghĩ càng buồn bực, cho Văn Hàn lưu một tờ giấy, về nhà.

 

          Bởi vì nàng không nói gì đã xuất hiện ở nhà, Lâu Thượng rất giật mình, nàng thoạt nhìn cũng không cao hứng, Lâu Thượng đoán là nàng cùng Văn Hàn cãi nhau giận dỗi, cũng không nhiều lời. Lâu Thượng ôm lấy nàng, nói: “Hình như gầy đi.”

 

          Lâu Đồng Đồng nói: “Không biết.”

 

          Lâu Thượng nói: “Có đói bụng không ? Anh nấu mì cho em.”

 

          Lâu Đồng Đồng lắc đầu: “Em không muốn ăn, em lên lầu trước.”

 

          Lâu Thượng nói: “Nếu đã về nhà, nhân tiện ở thêm mấy ngày đi.”

 

          Nàng gật đầu, “Vâng,  vậy anh sau khi kết hôn có chuyển đi không?”

 

          Lâu Thượng nói: “Nếu như ngay cả anh cũng chuyển đi, vậy nơi này ai ở? Ba mẹ thường xuyên không về nhà, anh cùng Nhất Nhất sau khi kết hôn liền trực tiếp ở đây, em dọn về ở đây cũng có người ở. Phòng ốc rộng, nhiều người càng thêm náo nhiệt. Nhất Nhất công tác bận rộn không cố định, anh chỉ có một người, quá nhàm chán.”

 

          “Anh, vậy sau này em không ra ngoài nữa, em về nhà ở” Lâu Đồng Đồng ôm anh trai nghẹn ngào, nàng trước kia cuối tuần còn thường xuyên về, nhưng kể từ khi tới chỗ Văn Hàn, liền rất ít trở lại. Nàng cảm thấy mình không đứng trên lập trường của anh mà suy nghĩ, vì ở cùng Văn Hàn rất thoải mái, nhưng lại không nghĩ rằng anh trai trước nay có mình nàng, sẽ rất cô đơn.

 

          Lâu Thượng sờ sờ tóc của nàng, nói: “Văn Hàn nhất định không đồng ý. Thôi đi,  sau này có rãnh rỗi liền về thường xuyên hơn.”

 

          Lâu Đồng Đồng nói: “Anh, lúc anh chị kết hôn em muốn nháo động phòng.”

 

          Lâu Thượng: “Hmm, được, chỉ cần em cao hứng.”

 

          Lâu Đồng Đồng lên lầu trở về phòng, Văn Hàn gọi điện thoại tới hỏi, sao lại đột nhiên về nhà ở, nàng ỉu xìu ỉu xìu nói anh trai muốn nàng trở về.

 

          Lúc hơn 11 giờ, Văn Hàn lại gọi tới, Lâu Đồng Đồng nhớ tới những lời hôm nay bác gái nói mà muốn khóc, ngơ ngác nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, không tiếp điện thoại của hắn. Tiếng chuông ngừng, nàng không tự chủ muốn gọi lại, cuối cùng nhịn xuống, bấm bấm lấy hình của hắn trong điện thoại ra xem, nhìn trong chốc lát, đánh răng đi ngủ.

 

          Hàng đêm cũng giờ này, lúc nàng trở mình tìm kiếm sẽ ôm cánh tay hắn, sau đó tiếp tục ngủ. Tối nay không có vòng tay ấm áp ôm nàng,  có chút không quen, đôi mắt vẫn mở thao láo, không muốn ngủ, nàng dứt khoát bò dậy lên mạng.

 

          Văn Hàn QQ lại online, Lâu Đồng Đồng nhìn lại thời gian, đã hơn 3 giờ sáng, giờ này hắn còn chưa ngủ?

 

          Không đến một phút, hắn gửi tin đến:  lão bà ~

 

          Lâu Đồng Đồng gửi lại: Sao anh vẫn chưa đi ngủ ? Ngày mai không cần đi làm?

 

          Hắn trở lại: Biết làm sao, em không có ở đây, anh dường như ngủ không được.

 

          Nàng suy nghĩ một chút, vẫn là đem thấp thỏm của mình nói cho hắn biết: bác gái dường như không thích em.

 

          Chuông điện thoại di động lập tức vang lên, Lâu Đồng Đồng cắn răng, tiếp điện thoại của hắn.

 

          “Đồng Đồng, em đột nhiên nói muốn về nhà, lí do là vì vậy?”

 

          Lâu Đồng Đồng cảm thấy bác gái không thích mình, có chút muốn khóc. Nếu bác gái thật không muốn bọn họ ở chung một chỗ, làm sao bây giờ? Có thể nàng không phải là mẫu con dâu lý tưởng trong suy nghĩ của bác gái.

 

          Hắn thở dài, nói: “Ai, đừng loạn tưởng, mẹ anh rất thích em, bà hôm qua còn hỏi anh, chúng ta đính hôn trước hay là thế nào, anh nói không cần làm phiền, trực tiếp kết hôn là được rồi. Lão bà, em suy nghĩ miên man như vậy, anh thực sự hoài nghi mình không cho em đủ cảm giác an toàn.”

 

          Lúc này đã gần sáng, nghe được hắn nói như vậy, nàng càng thêm muốn khóc, qua một lúc lâu mới nói: “Vậy tại sao bình thường anh rất ít mang em về nhà ăn cơm, mẹ của anh nhất định không thích em rồi.”

 

          Hắn nói: “Vậy ngày mai liền dẫn em về nhà ăn cơm. Trước kia rất ít dẫn em đi, là bởi vì nhà anh cách nhà trọ bên kia có chút xa, mà bình thường trong ngày lễ, cả nhà sẽ qua nhà ông nội, không có nhà.”

 

          Lâu Đồng Đồng cúi đầu trả lời: “Dạ.”

 

          Văn Hàn ôn nhu: “Đừng loạn tưởng a, đi ngủ.”

 

          Lâu Đồng Đồng ngoan ngoãn gật đầu, gật xong mới nghĩ hắn không nhìn thấy, nói: “uhm, anh bận rộn chuyện gì cũng nên đi ngủ sớm chút.”

 

          “Được, ngủ ngon.”

 

          “Ngủ ngon.”

2 thoughts on “[Sư phụ, đứng lại] Chương 51

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s