VD Kính Hoa Thủy Nguyệt 19


Ký hợp đồng X lừa gạt

    Bùi Hi không phải lần đầu tiên đi ký hợp đồng, bất quá đây tuyệt đối là lần đầu tiên cô ký hợp đồng với một công ty thứ dữ và lớn như vậy. Ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế da, Bùi Hi đọc từng câu từng chữ nội dung điều khoản, rõ ràng cùng là văn tự bán mình, vì sao cô cảm thấy người ta trí thức hơn, đến chất liệu giấy cũng tốt hơn a, là muốn cô cam tâm tình nguyện ký?

    “Để Bùi tiểu thư đợi lâu, thật ngại quá.” Ngày ấy mặc một thân tây trang màu đen Trình Quân Lâm hôm nay đổi  một bộ màu xám bạc, áo sơ mi màu trắng bên trong kết hợp với áo khoác ngoài, làm cho người ta thấy ít đi vài phần thâm trầm lão luyện, thêm vài phần cơ trí và trẻ tuổi.

    “Không sao không sao, tôi cũng mới tới .” Bùi Hi liên tục khoát tay. Ngày thường cô cũng đâu sợ người lạ, không biết vì nguyên nhân gì, mỗi lần nhìn thấy vị Trình tổng này lại cảm thấy rất hồi hộp và căng thẳng. Bùi Hi đành phải tự an ủi mình, người ta quyền cao chức trọng, khí chất tinh anh tỏa ra là không thể kiểm soát, bất quá… Có ai có thể nói cho cô biết, cô không phải chỉ tới nơi này ký một cái hợp đồng nhỏ thôi sao, vì cái gì còn phải ngồi ở trong phòng làm việc của vị phó tổng tài này, còn phải phiền tới vị Trình tổng đây tự mình giải thích a, chẳng lẽ lãnh đạo tập đoàn lớn đều nhàn nhã vậy sao? ! TAT

    “Ừ, vậy cô cứ từ từ xem, tôi gọi người làm cho cô thêm tách trà sữa được không? Phụ nữ uống cà phê không tốt cho làn da”. Hắn quen thuộc đi đến sau bàn làm việc đối diện với cô, thành thạo bấm điện thoại nội bộ, căn dặn thư ký đưa vào một tách trà sữa và cà phê.

    “Vâng, cảm ơn”. Bùi Hi gượng cười, sau đó tiếp tục việc vừa gián đoạn, đem từng tờ từng tờ, từng đoạn từng đoạn, từng dòng từng dòng, từng câu từng chữ xem kỹ một lần, không dám ngẩng đầu lên, mà như vậy cũng không tránh được tầm mắt nóng rực của hắn.

    “Hợp đồng này. . .” Ước chừng chuyên tâm được mấy phút, con mắt Bùi Hi không nhịn được lén ngước nhìn lên, lại thấy nam nhân ngồi đối diện khí định thần nhàn bưng ly cà phê, ánh mắt thâm trầm mang theo nụ cười nhìn…cô. Cho nên dù đã đeo kính sát tròng, nhãn lực không được 5.0 cũng được 4.7 giờ phút này Bùi Hi càng cúi đầu thấp hơn.

    Cái vị Trình tổng này dù không bận rộn cũng phải tìm ít việc gì đó làm đi chứ, đừng có nhìn chằm chằm cô a, cho dù không có chuyện gì làm thì cũng làm bộ lật xem mấy tờ công văn được không, cô áp lực rất lớn a, cái gì gọi là như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than cuối cùng cô cũng được lĩnh ngộ, thấu hiểu.

    “. . . Điều khoản cuối cùng nói rõ quyền lợi của tập đoàn Hi Hòa”. Đến khi thấy dấu chấm tròn vo cuối cùng, rốt cuộc vị đà điểu tiểu thư nào đó vẫn còn tư tưởng giãy giụa không biết có nên làm bộ tiếp tục nghiên cứu hợp đồng hay không, song không đợi cô ra quyết định một giọng trầm ôn nhu vang lên kết thúc vận mệnh đau khổ của cô: “Xem xong rồi sao? Hay là Bùi tiểu thư vẫn còn có chỗ nào chưa rõ ràng, hoặc nếu có chỗ nào chưa vừa ý có thể nói.”

    “Không có không có, tôi thấy đã rất rõ ràng.” Nắm lấy cái phao cứu mạng lúc này — trà sữa, Bùi Hi liều chết cắn chặt miệng chén, làm như nó có một sức quyến rũ to lớn, song cô cũng tự nhủ phải uống từng ngụm nhỏ một để kiếm cớ không nhìn thẳng mặt hắn, còn nữa, cắn không được quá dùng sức, cái chén sứ mỏng như vậy vạn nhất cắn nát chắc lúc đó cô chỉ còn nước chui xuống cái khe nứt nào đó. . .

    “Vậy. . . Bùi tiểu thư thấy hợp đồng này thế nào? Trưởng phòng tuyên truyền của công ty chúng tôi lúc trước có xem qua ảnh chụp của Bùi tiểu thư, thấy rằng thần thái của cô cũng không tệ, tuy phong cách của cô không phù hợp với lần quảng cáo trước, nhưng chúng tôi hiện đang nghiên cứu phát triển một game mới, mà vừa vặn tôi cho rằng phong cách của cô có thể đảm nhiệm chủ đề này, vì để hiệu quả càng tốt hơn chúng ta chắc chắn phải đi Hàng Châu quay phim, không biết Bùi tiểu thư nghĩ như thế nào?”

    “Đúng rồi, game này cũng là hạng mục của anh trai Bùi tiểu thư Bùi tổng giám hợp tác với công ty chúng tôi.” Cuối cùng, người nam nhân kia lại thêm một câu như vậy.

    Ông anh hợp tác làm cái game kia? Mấy câu trước cô có nghe thì cũng chỉ để ngoài tai, mà câu cuối bổ sung kia đánh sâu vào trong đầu cô. Bùi Mặc Ngôn đang lập trình game cô biết, nhưng nghe vị Trình tổng này nói có vẻ như, nếu cô không đáp ứng ký hợp đồng này thì cái game kia không được phát hành vậy, thân làm lão nhị của Bùi Gia, cô có nên đồng ý để giúp lão ca nhà mình gia tăng phí sinh hoạt nộp trong nhà, sau đó lại lừa gạt hắn một chầu KFC cộng thêm mấy cái váy cô nhìn trúng mấy hôm trước?

    “Về vấn đề Trình tổng nói phải đến Hàng Châu chụp ảnh, tháng 9 tôi phải nhập học rồi, nếu phải xin nghỉ nửa tháng để tham dự thật có chút khó khăn. . .” Tuy cô trốn học cũng không ít, nhưng vẫn phải có nguyên tắc, muốn cô trốn liền một lúc nửa tháng thật sự là không được a, nếu để Trương hồ ly phát hiện thì không chết cũng mất một tầng da.

    Trình Quân Lâm kiên nhẫn nghe các khó khăn của cô xong, hắn tiện tay đem tách cà phê đặt xuống mặt bàn, cười một tiếng: “Việc này Bùi tiểu thư có thể yên tâm, chúng tôi cũng có suy nghĩ về vấn đề này, cho nên dự tính vào kỳ nghỉ quốc khánh mới tiến hành quay chụp, còn về phần tuần lễ sau quốc khánh…tôi nghĩ tôi có thể xin phép thay.”

    Xin phép thay? Hắn muốn xin phép thay thế nào a? “Trình tổng cũng biết Trương hồ ly?” Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có đáp án này tương đối đáng tin a.

    “Trương hồ ly là ai?” Hắn hỏi ngược lại: “Tôi không biết cũng  không sao, có người biết là được rồi…xem nào, Tạ đầu hói được không nhỉ?. . .”

    Bùi Hi trợn mắt hốc mồm. Tạ đầu hói không phải ai khác, chính là vị thần long thấy đầu cũng không thấy đuôi – hiệu trưởng trường đại học Z, nhớ năm nó vào thời điểm bọn họ nhập học, chính là giữa trung tuần tháng 9, khoảng sân trường trời nóng như đổ lửa, một đống lớn tân sinh viên mặc quân trang ngồi xếp hàng trên ghế nhỏ đợi nghe các vị lãnh đạo trường dạy bảo, đang lúc toàn bộ mọi người đã nóng đến tối sầm mặt, chỉ bằng một cái đầu trơn sáng láng cùng với một vòng tóc đã xám bạc cố bám trụ xung quanh trán của một vị lão nhân gia cầm đầu một nhóm lãnh đạo tiến lên đài chủ tịch, mà thời điểm vị hiểu trưởng từ ái kia đặt mông ngồi xuống ghế, mặt trời ác độc không chịu nể tình chiếu ngay vào cái đỉnh đầu không một ngọn cỏ kia, xoẹt một cái lập tức một ánh sáng chói lóa bắn tỏa ra xung quanh, làm cho những người đứng đợi nghi thức hoan nghênh nhập học đã đứng dưới trời nắng gắt hơn một giờ đồng hồ kia không ít người ngất đi, cho nên danh hiệu Tạ đầu hói từ đó lan truyền trong bộ phận sinh viên, một lần liền nổi tiếng. Chẳng qua cô không nghĩ vị học trưởng tốt nghiệp đã mấy năm cũng biết cái “ái xưng” này a.

    “Bùi tiểu thư, cô đây là đang biểu hiện nét mặt gì?” Trình Quân Lâm tâm tình sảng khoái nhìn không chán sự biến ảo trên khuôn mặt cô, nhịn không được nhẹ nhàng trêu ghẹo.

    “Kkhông nghĩ tới sư huynh cũng gọi Tạ…Tạ hiệu trưởng như vậy.”

    “Ha ha, bọn huynh trước kia lúc còn học tại trường đều gọi là Tạ lão đầu tử, bây giờ còn khá, cũng coi như biết điều một chút.”

    “Bây giờ? Huynh bây giờ vẫn gặp Tạ…Tạ lão đầu?” Ngày thường không có việc gì thói quen gọi Tạ đầu hói, nhất thời thật sự rất khó sửa đổi a 囧.

    “Vẫn gặp, cha huynh cùng Tạ lão đầu tử đều thích đánh cờ, nên hai người thường xuyên gặp nhau ăn bữa cơm rồi tán gẫu….”

    Ăn cơm, nói chuyện phiếm a, quả nhiên đại gia đình thường cùng với những người có chút danh tiếng đều hay có chút giao tình, sau này ở trước mặt hắn nhất định phải chú ý nói năng, cái từ Tạ đầu hói cũng phải từ bỏ! Trình Quân Lâm xoa cằm, ôn hòa cười nhẹ: “Vậy Bùi tiểu thư suy nghĩ thế nào về hợp đồng…?”

    Người ta đã nói đến như vậy cô còn có thể cự tuyệt sao? Cầm lấy cái bút hắn đưa, Bùi Hi đờ đẫn cúi xuống ký lần lượt từng trang từng trang văn tự bán mình, trong lòng yên lặng rơi lệ.

    “Đã như vậy, chúng ta hợp tác vui vẻ!”

    Vươn tay nắm nhẹ bàn tay ấm áp của người nọ, lại nghe hắn nói thêm một câu: “Bây giờ cũng tới giờ ăn cơm trưa, để mừng chúng ta ký hợp đồng thành công, Bùi tiểu thư không thể không nể mặt cùng ăn bữa cơm?”

    Hợp đồng đã ký, cơm cũng đã ăn, sau khi rời khỏi nhà hàng, chuyện thứ nhất Bùi Hi làm là bấm số điện thoại di động của Bùi Mặc Ngôn định vị nơi tọa lạc của hắn, Bùi mỗ nữa tỉnh nửa mê thành thành thật thật trả lời – đang nằm ở nhà.

    Người này lại chạy về nhà ngủ? Rất tốt, cơ hội làm thịt hắn không lúc này còn để lúc nào!

    “Em muốn KFC, bộ trang điểm của Paris, đôi giày da hôm qua đã thấy, còn có hai cái váy lụa nữa!” Nói một hơi xong, cô ừng ực uống một cốc nước, nhà hàng vừa rồi ăn rất ngon, có điều  vị hơi mặn.

    “Muốn mua tự đi mà mua.” Nằm ở trên ghế sa lon, Bùi Mặc Ngôn ngáp dài một cái, mí mắt cũng không thèm nhếch lên, liên tục làm việc 28 tiếng, tối hôm qua phải chạy tử trương trình đến rạng sáng nay mới về đến nhà, nếu không phải cả người đầy mồ hôi, hắn tắm cũng không muốn trực tiếp vật ra giường, bây giờ mới ngủ đến 9 giờ lại bị tiểu ác ma này đánh thức, mạng hắn thực khổ.

    “Nhưng hôm nay em ký hợp đồng. . .”

    “Thế thì tốt rồi, lấy tiền đó đi mua đi, thích mua cái gì thì tùy”. Bùi Mặc Ngôn phất tay một cái chặn đứng lời của cô, ghế sa lon yêu quý, hắn chuyển sang ghế khác tính toán tiếp tục ngủ bù.

    “Nhưng em cùng Hi Hòa ký hợp đồng chụp ảnh quay phim tuyên truyền cho cái game…tên gì nhỉ…A, hình như gọi là “Thanh Phong” thì phải”

    Người bên cạnh còn che tai bịt tạp âm tiếp tục ngủ vừa nghe thấy câu này vẫn nằm yên, sau ba giây lập tức rùng mình phản ứng, hô hấp có chút không thông, đôi mắt lúc nãy còn mông lung buồn ngủ giờ như đèn pha quay đầu lại: “em vừa nói gì?”

    “Thì chính là hôm nay em được Hi Hòa mời chụp ảnh tuyên truyền cho “Thành Phong”, vị Trình tổng kia cũng nói để hiệu quả càng chân thật sau quốc khánh sẽ đến Hàng Châu lấy cảnh, anh cũng biết đấy, khi đó mặc dù không quá nóng nhưng mặt trời vẫn rất mạnh, mà từ nhỏ em đã không thích nhất chính là phơi nắng, vạn nhất đến lúc đó phải phơi nắng, tâm tình em không tốt mà ảnh hưởng rất lớn đến hiệu quả tuyên truyền thì làm sao bây giờ? Em cũng không lo lắm, chỉ sợ đến lúc đó tổ phát triển dự án “Thanh Phong” lại thất vong…”

    “Anh nói Hi Hòa thay người!” Vừa nói xong, hắn duỗi cánh tay dài qua bàn lấy điện thoại di động, liều mạng tìm trong danh bạ hàng trăm số ra cái dãy số cần tìm.

    “Từ từ thôi, em đã ký hợp đồng rồi, mà đích thân vị Trình tổng kia ký đấy.” Bùi Hi nhún nhún vai, cười đến gian trá.

    “. . . Tổng cộng bao nhiêu tiền? !”

    “Cái gì bao nhiêu tiền?”

    Bùi Mặc Ngôn ngồi xuống, nóng nảy vò mái tóc, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Anh nói cái đống đồ em muốn mua kia tổng cộng bao nhiêu tiền? !”

    “Cái này a. . .” Bấm bấm đốt ngón tay, cô nói: ” Trừ KFC bây giờ thì khoảng trên dưới 1000 thôi. . .”

    “Ngày mai anh chuyển 1200 vào thẻ, KFC tự em đi mà ăn đi.”

    “Thành giao!” Giơ động tác tay hình OK, Bùi Hi cười hì hì chạy vào phòng chơi game của mình. Làm người đôi lúc phải biết điều, nếu hắn đã đáp ứng điểu kiện thì phải tự biết thân biết phận mà nhường lại phòng khách yên tĩnh cho hắn ngủ. 1200 a 1200 a, ngẫm lại tài khoản của mình ngày mai lại có thêm 1200 RMB thấy thật sáng khoái a.

    Mà sau khi bóng dáng Bùi Hi đi khuất, Bùi Mặc Ngôn bi thống mất 1200 lại không thể ngủ được nữa, thật không biết tại sao Hi Hòa lại tìm con nhỏ khỉ này tới chụp ảnh tuyên truyền, gầy thì như gậy trúc, thiếu trước hụt sau, chụp ra làm sao nhìn được chứ? Nếu ảnh hưởng đến hiệu quả của phòng phát triển… mấy thằng nhãi con kia không túm lại đập chết hắn mới lạ! Xem ra ngày mai tự hắn phải đi đến Hi Hòa một chuyến cùng vị Trình tổng kia nói chuyện một chút mới được…gì nhỉ, Trình tổng…Trình Quân Lâm….

    –“Từ từ thôi, em đã ký hợp đồng rồi, mà đích thân vị Trình tổng kia ký đấy.”

    Hay lắm, trên môi hiện lên một nụ cười quỷ dị, hắn nghĩ hắn chuẩn bị có trò hay để xem rồi.

Advertisements

3 thoughts on “VD Kính Hoa Thủy Nguyệt 19

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s